Điểm chung của nhãn hiệu tập thể và nhãn hiệu thông thường là cả hai nhãn hiệu này đều được sử dụng cho hàng hóa, dịch vụ; đều là tài sản có giá trị tính được bằng tiền và có thể chuyển giao cho người khác; đều được bảo hộ trong phạm vi nhất định căn cứ vào dấu hiệu mà chúng được thể hiện và sản phẩm, dịch vụ mà chúng được sử dụng; đều có chức năng thông tin đến người tiêu dùng về chất lượng sản phẩm, dịch vụ cũng như uy tín của doanh nghiệp sản xuất, cung ứng dịch vụ.

Tuy nhiên, điểm khác biệt giữa nhãn hiệu tập thể và nhãn hiệu thông thường cũng nhiều, đó là: chủ sở hữu nhãn hiệu tập thể là tổ chức tập thể mà những người sử dụng nó là thành viên của tổ chức này, trong khi đó chủ sở hữu nhãn hiệu thông thường là bất kỳ ai thực hiện hoạt động sản xuất, kinh doanh sản phẩm, dịch vụ; điểm khác biệt tiếp theo là không phải dấu hiệu nào cũng có thể được đăng ký với tư cách nhãn hiệu thông thường mà bắt buộc phải được đăng ký dưới dạng nhãn hiệu tập thể (hoặc nhãn hiệu chứng nhận), ví dụ dấu hiệu chỉ nguồn gốc địa lý; điểm khác biệt nữa là nhãn hiệu tập thể bắt buộc phải được sử dụng theo một quy chế sử dụng cụ thể, điều này khác với nhãn hiệu thông thường là chỉ theo ý chí của chủ sở hữu.

Mặc dù có nhiều điểm khác nhau giữa nhãn hiệu tập thể và nhãn hiệu thông thường, nhưng thực tế cho thấy rằng người tiêu dùng ít phân biệt được đâu là nhãn hiệu tập thể và đâu là nhãn hiệu thông thường, trừ những nhãn hiệu tập thể nổi tiếng, ví dụ xoài cát Hòa Lộc chẳng hạn, lý do có thể là việc thông tin về nhãn hiệu tập thể cũng như các đặc tính của sản phẩm, dịch vụ mang nhãn hiệu tập thể chưa thực hiện một cách mạnh mẽ và rộng khắp đến công động.