Trong cuộc sống hàng ngày, dù muốn hay không, chúng ta cũng sử dụng ít nhất một hoặc một vài tác phẩm, đó có thể là khi chúng ta nghe say sưa một bài hát hay (tác phẩm âm nhạc) hoặc chiêm ngưỡng một bức tranh đẹp (tác phẩm tạo hình) hoặc xem một bộ phim hoành tráng (tác phẩm điện ảnh)... Và như các bạn cũng đã biết, yêu cầu của chúng ta đặt ra ngày càng cao đối với mỗi tác phẩm, đòi hỏi chúng phải hay hơn nữa, đẹp hơn nữa và chất lượng cao hơn.

Để đáp ứng được yêu cầu trên từ phía chúng ta, đòi hỏi tác giả của mỗi tác phẩm phải đầu tư hoạt động trí óc thật là nhiều, tiêu tốn quỹ thời gian nhiều hơn, kể cả bỏ ra những khoảng chi phí không nhỏ để có thể cho ra đời những đứa con tinh thần (tác phẩm) thật độc đáo, thật mới, thật lạ và thật hấp dẫn, nếu không thì mọi công sức của tác giả đầu tư vào tác phẩm sẽ trở nên vô ích vì chẳng ai nghe, chẳng ai xem và chẳng ai truyền miệng nhau về tác phẩm đó.

Nhưng thực tế cho thấy rằng, nếu tác giả đã tạo ra được một tác phẩm tốt, đáp ứng được nhu cầu của phần lớn người thưởng thức thì tác phẩm đó sẽ khó thoát khỏi tình trạng bị sao chép một cách vô tội vạ, dẫn đến những khoản thu về sẽ không đủ để bù những chi phí đã bỏ ra, và nếu sự việc cứ tiếp tục như thế thì đến một lúc nào đó tác giả sẽ không thể hoặc khó có động lực để đầu tư sáng tạo ra những đứa con tinh thần tiếp theo. Chính vì lẽ đó, pháp luật về sở hữu trí tuệ đã có những quy định nhằm bảo vệ quyền lợi của tác giả, một trong số đó là quy định tác giả được độc quyền thực hiện hay cho phép người khác thực hiện việc khai thác, sử dụng tác phẩm nhưng phải trả tiền nhuận bút, thù lao và các quyền lợi vật chất khác.